Thâm cung bí sử (137 - 2): Thuyền cập bến

4 - 25/04/2018 - 12:41:23 - Văn hóa

GiadinhNet - Sau chuyện bài vở, chúng tôi ngồi với nhau rất lâu. Không phải những lời tỏ tình, anh yêu em hoặc em yêu anh mà chỉ là chuyện trường chuyện lớp thôi, nhưng chuyện gì chúng tôi cũng rất hợp ý nhau.

Xem thêm:

Xem thêm: sofa gỗ óc chó hiện đạisofa gỗ óc chósofa phòng khách gỗ óc chósofa gỗ hiện đạibàn ghế gỗ óc chóbàn ghế phòng khách gỗ óc chóbàn ghế sofa gỗ óc chóbàn ghế óc chó hiện đại

Thấy chúng tôi ngồi khuya quá, mẹ tôi phải nhắc: “Hai đứa vẫn còn ngồi à! Khuya rồi đấy”. Đến lúc đó Nam mới về. Tôi tiễn Nam ra ngõ. Đi song song thôi chứ không cầm tay nhau. Tình yêu tuổi học trò của chúng tôi thời đó rất trẻ con, không dám cầm tay nhau, không dám xưng hô là anh em. Đôi khi trong đêm vắng, tôi muốn nhắm mắt liều ôm Nam một cái mà không dám.

Hết bậc phổ thông, tôi vào Trường Sư phạm còn Nam sang Liên Xô để học. Ngày đó những học sinh xuất sắc đều được chọn đi học ở nước ngoài. Đêm trước ngày lên đường, Nam mới ôm tôi và xưng anh. “Em đợi anh nhé!” và Nam hôn tôi. Cái hôn đầu đời con gái tôi không bao giờ quên được. Tất nhiên là tôi đợi Nam. Yêu một chàng trai như thế thì 10 năm tôi cũng đợi. Bảy năm sau Nam về nước với tấm bằng Phó tiến sĩ luật. Anh tặng tôi một chiếc xe đạp Liên Xô. Rồi chúng tôi tổ chức đám cưới. Đám cưới ngày xưa không ăn mặn, chỉ bánh kẹo thôi. Tôi cầm giấy đăng ký kết hôn ra cửa hàng bách hóa huyện và được người ta bán cho 5kg kẹo Hải Châu và hai cây thuốc lá Tam Đảo. Mỗi đám cưới chỉ được mua thế thôi. Ngày đó cưới xong cũng không có tuần trăng mật. Sau ngày cưới tôi vẫn đi dạy bình thường. Nam được nghỉ phép cưới 12 ngày. Thời gian đó anh ở nhà giúp đỡ vợ, không từ một việc gì. Tôi biết Nam rất yêu tôi. Đêm nào chúng tôi cũng thì thầm với nhau cho đến khi gà gáy mới chợp mắt một chút. Vậy mà tôi không thấy mệt, sáng ngày vẫn đi dạy bình thường. Khi được chồng yêu hết lòng, người phụ nữ không bao giờ thấy mệt. Rồi tôi sinh con gái đầu lòng. Chồng động viên: “Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng”. Bốn năm sau đó, tôi sinh con trai. Tôi vô cùng hạnh phúc. Nhiều khi tôi cứ tự hỏi mình: “Chẳng hiểu kiếp trước tôi tu như thế nào mà kiếp này tôi được hạnh phúc đến thế?”. Vợ chồng tôi có mười năm đầy ngọt ngào. Mười năm tôi chưa bao giờ thấy không hài lòng về chồng. Mười năm tôi chưa bao giờ thấy chồng cau mày đối với tôi. Chồng tôi không đẹp trai, nhưng thông minh và có tài. Và đây là hai tiêu chuẩn rất quan trọng của một người đàn ông. Nhìn vào gia đình tôi, bạn bè tôi nhiều người phát ghen. Cái Lai nói: “Vợ chồng tớ không được một nửa so với cậu và Nam. Trước đây đã có lần tớ cầm sách vở, đang đêm băng qua cánh đồng đến nhà Nam để hỏi bài. Cái chính không phải là để hỏi bài mà để bày tỏ tình cảm của tớ. Vậy mà Nam không nói gì cả, chỉ yêu cậu thôi. Có lẽ vợ chồng là do duyên số”.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

Từ khóa: sofa gỗ óc chó hiện đạisofa gỗ óc chósofa phòng khách gỗ óc chósofa gỗ hiện đạibàn ghế gỗ óc chóbàn ghế phòng khách gỗ óc chóbàn ghế sofa gỗ óc chóbàn ghế óc chó hiện đại

Bài viết khác